Tôi hạnh phúc vì đã lựa chọn Đông phương Y pháp giúp bà nội phục hồi sau tai biến

Thứ Hai, 13-03-2017

Tâm sự tôi hạnh phúc vì đã lựa chọn Đông phương Y pháp giúp bà nội phục hồi sau tai biến

–         Thằng Bảy đâu, ra đây mau, cụ bị ngất ở ngoài đầu ngõ rồi đây này…

Tiếng bà Lành hàng xóm vang lên thất thanh, khiến mọi nhà quanh đấy đều đổ dồn ra ngoài. Chú Bảy là chú tôi lao ra đầu tiên ôm lấy bà rồi giục mấy người lấy xe ra chở bà đi viện ngay. Lúc ấy tôi đang nghỉ hè chờ bằng chờ việc, vẫn còn ngố, đứng ngây người ra nhìn vì sợ cho đến khi bị gọi: “Minh, mày vào mang cho bà cái chăn ra đây”. Tôi luống cuống chạy vào trong lấy cái chăn mỏng đắp lên người bà rồi lấy xe chạy theo phía sau xe các chú đưa bà vào viện. Bà được đưa vào phòng cấp cứu, con cháu ở ngoài chỉ biết đứng lên ngồi xuống không yên. Nhìn thấy nhiều cảnh như này trên phim nên bất giác cái suy nghĩ tiêu cực xuất hiện trong đầu khiến tôi không thể không sợ.

Đấy là bà nội hai của tôi, gọi là bà hai vì bà không phải là người đẻ ra bố tôi, bà là vợ hai của ông nội. Bà nội của tôi mất từ ngày bố còn nhỏ, và tôi vẫn nghĩ đó là bà nội “chuẩn” của mình cho đến khi lớn, nghe các cô các bạn hay kể chuyện ngày xưa thì mới biết, còn bình thường từ bé đến lớn trong nhà chẳng ai nhắc gì đến chuyện bà cả, bà hai gì hết. Và bà cũng yêu thương, chăm nom cho tôi chẳng khác gì những đứa “cháu nội chuẩn” của bà, có khi còn thương hơn nhiều ấy. Cái hôm bà bị tai biến cũng là vì có nồi nước tắm lá thơm còn, bà tiếc rẻ bê sang cho tôi rồi bị ngất ngay ngoài đầu ngõ nhà chú. Sau cấp cứu, tuy là đã qua cơn nguy hiểm nhưng bà vẫn chưa tỉnh, cần phải theo dõi tiếp và nguy hiểm cũng vẫn có thể ập tới bất cứ lúc nào. Suốt thời gian chờ đợi ấy, tôi chỉ biết đi lại giữa nhà và viện mang cơm cho bố, các chú và khấn ông bà tổ tiên phù hộ cho bà qua cơn nạn này.

Gần 2 ngày sau đó, may mắn là bà đã tỉnh lại nhưng do ảnh hưởng của tai biến mà bà không còn nhanh nhẹn được như trước, bà nhận ra mọi người là đã thấy mừng lắm rồi. Bình thường bà khỏe lắm, tóc trắng cước, mà da dẻ hồng hào phúc hậu, ngoài 70 rồi mà trước hôm ngã bệnh 3-4 tháng bà vẫn còn đi chợ bán lòng lợn cho cô út như mọi ngày, con cháu can mãi bà mới chịu ở nhà nghỉ ngơi. Tôi quen với việc bà cầm cái quạt nan tay vừa đi vừa quạt khắp xóm, bà nhặt rau nấu cơm rồi liên tục kể chuyện cho tôi, tám chuyện với hàng xóm lưu loát…mà giờ nhìn bà nằm thế này, nói năng khó khăn khiến tôi buồn nhiều lắm. Nói thương là vậy nhưng cũng chỉ tháng sau là tôi cũng phải trở lại Hà Nội và bắt đầu đi làm, chỉ có thể chăm bà đến ngần ấy ngày, đến hôm tôi đi bà cũng đã khá hơn, ngồi được dậy nhưng cũng kể từ ngày ấy cho đến hơn 1 năm sau, tức là thời điểm hiện tại, mọi chuyện vẫn không thể khá hơn, và bà có lẽ cũng đã quen dần với chiếc xe lăn xuất hiện trong cuộc sống của mình.

Mỗi lần về quê, tôi đều đẩy xe để bà đi chơi khắp nơi cho đỡ buồn, đến bữa thì sang ngồi ở nhà chú chơi rồi đút cơm cho bà, xong xuôi mới về nhà. Nhưng dù vậy bà vẫn hay có ý nghĩ tiêu cực, thi thoảng bà cố gắng nói ý như bà bị thế này thì khổ lắm, khổ cả bà khổ cả con cả cháu, chỉ mong già “đi” sao cho nhanh chứ ông trời lại còn làm cho ra thế này… Tôi nghe riết mà thấy lòng nặng trĩu.

Sau đấy, tôi đã để ý nhiều hơn đến căn bệnh của bà. Nguyên nhân có thể là do bà bị huyết áp cao rồi chế độ ăn uống cho người già hơi “thừa chất” nên dẫn đến đột quỵ. Điều cần làm bây giờ là điều chỉnh sinh hoạt và ăn uống cho bà (cái này hình như ở nhà chú có làm cho bà rồi vì tôi để ý đồ ăn của bà cũng đã thanh đạm hơn trước nhiều) và kết hợp một số biện pháp giúp phục hồi chức năng sau đột quỵ. Tôi có tham khảo nhiều phương pháp ở viện hay các đơn vị phục hồi chức năng tư nhân, cả về phương pháp và giá cả, kết hợp với điều kiện gia đình ở xa chỉ có thể đưa bà lên làm trị liệu vào cuối tuần nên tôi đã tìm hiểu kỹ Trung tâm ứng dụng Đông phương Y pháp-Chữa bệnh không dùng thuốc.

Bà đã già, bị đột quỵ và liệt dây thần kinh, cơ mặt và chân bên phải. Vì vậy phương pháp tối ưu nhất là tiến hành trị liệu tác động vào huyệt và xoa bóp giãn cơ dần dần chứ không thực hiện liệu pháp kéo giãn cơ với sự hỗ trợ của máy móc được. Đông phương Y pháp được xem là nơi có đủ các yếu tố thuận lợi với điều kiện gia đình tôi. Là đơn vị trực thuộc Trung tâm Thuốc dân tộc mà tôi thấy rất có tiếng tại Hà Nội, tôi cũng đã có đến thử và thấy rất đông bệnh nhân. Có bác sĩ nổi tiếng, học hàm tiến sĩ và kinh nghiệm lâu năm, đặc biệt là bác sĩ sẽ trực tiếp trị liệu với trường hợp của bà tôi. Thời gian làm việc linh động ở ngày cuối tuần và ngày lễ nên khi đưa bà lên tôi sẽ dễ dàng chăm lo hơn so với việc chỉ có bố hoặc các chú đưa bà lên. Giá cả phải chăng – tôi đã so sánh giá với đơn vị trị liệu khác và thấy chi phí ở đây rẻ hơn rất nhiều và nó hoàn toàn phù hợp với điều kiện gia đình tôi. Sau khi đã xem xét kỹ và về đưa ý kiến với đại gia đình, bố và các chú đều đồng ý đưa bà đi trị liệu.

(Bà tôi đã có thể tự sinh hoạt, phục hồi 90% sau tai biến nhờ cấy chỉ tại Đông phương Y pháp. Ảnh minh họa)

Ban đầu bà mắng tôi liền, bảo bà bị như này thì cứ kệ bà thôi còn chữa làm gì cho tốn tiền. Tôi chỉ cười hềnh hệch bảo: “Bà chịu khó đi lại chữa bệnh nhé, sau còn bế chắt chứ, sang năm con lấy vợ rồi đấy”. Vậy là trong 6 tháng, cứ cách 2 tuần bà lại được bố và các chú tôi thay phiên nhau đưa lên Hà Nội và sau đó là tôi đưa bà đến Đông phương Y pháp làm trị liệu. Bác sĩ Vân Anh – người trực tiếp chẩn đoán và tiến hành trị liệu – chỉ định xoa bóp và cấy chỉ cho bà. Thực hiện khoảng 4 lần thì bà đã nói chuyện dễ hơn và phát âm không bị líu lưỡi như trước nữa, chân bên phải thì thử với búa cao su phản xạ thì mới có chút phản ứng rất rất nhỏ. Ai cũng sốt ruột cả, có hôm bà cũng thấy mệt mà phải di chuyển nhiều tôi cũng đã nản lòng, nhưng nhờ bác sĩ động viên lại thấy được có chút chuyển biến nên tôi lại cố gắng động viên bà, động viên mọi người trong nhà cố thêm chút nữa cho bà  khỏi bệnh. Quả thật để kiêm trì đến ngày hôm nay, và có thể giúp bà phục hồi tôi phải cám ơn bác sĩ Vân Anh và các anh chị ở Đông phương y pháp rất nhiều. Mọi người đúng như những người thân trong gia đình vậy, những người thân có chuyên môn và khách quan, giúp tôi và bà có động lực để quyết tâm điều trị đến cùng.

Làm hết 6 tháng trị liệu, bà tôi giờ đã không cần tới xe lăn nữa. Tuy không còn đi lại khắp nơi như trước kia, nhưng giờ bà đã có thể tự sinh hoạt thường ngày như bình thường, ngân nga những câu chuyện “ngày xưa ấy…” với con cháu. Và đối với tôi, mỗi lần về nhà được nhìn thấy bà ngồi tựa cửa phe phẩy cái quạt nan là thấy vui không gì kể được. Điều quan trọng bây giờ là tìm vợ vì “mày dám lừa bà lấy vợ, vợ mày đâu dẫn về bà xem”.

CHIA SẺ NỘI DUNG NÀY!

Bài viết cùng chuyên mục

Bình Luận:

Email của bạn sẽ không bị công khai. Các trường có dấu (*) là bắt buộc
*